Blurb
Bữa tiệc mừng thọ bà cụ Tô diễn ra vô cùng tốt đẹp. Lâm Thành Nhân cũng lấy được cổ phần công ty từ tay của bà cụ, tâm trạng vô cùng tốt.
Sau khi rời khỏi nhà họ Tô, Lâm Thành Nhân lái xe đưa Lưu Họa Y về nhà. Cô ngủ quên trên xe, anh kéo một tấm thảm đắp lên người để cô khỏi lạnh. Phụ nữ trong thai kì cơ thể sẽ nhạy cảm và yếu ớt hơn thường ngày.
Về tới biệt thự, lúc xe dừng lại, Lưu Họa Y mơ màng tỉnh giấc, Lâm Thành Nhân không xuống xe mà nói mình có việc muốn ra ngoài. Cô gật đầu, mở cửa xuống xe đi vào trong. Chiếc xe của Lâm Thành Nhân lập tức rời đi.
Ngoài ý muốn, Lâm Thành Công lại ở nhà.
"Chị dâu, sao lại có mỗi mình chị?”
"Ừ, Lâm Thành Nhân có việc phải ra ngoài."
Lưu Họa Y mỉm cười với Lâm Thành Công, bỗng nhiên cô nghĩ đến một chuyện.
"Anh trai chị đâu? Đã mấy ngày không thấy anh ấy, chị thật sự rất lo lắng."
Trên mặt cô hiện lên sự bất an.
Free preview
Chương 1: Từ bỏ nguyên tắc
Bữa tiệc mừng thọ bà cụ Tô diễn ra vô cùng tốt đẹp. Lâm Thành Nhân cũng lấy được cổ phần công ty từ tay của bà cụ, tâm trạng vô cùng tốt. Sau khi rời khỏi nhà họ Tô, Lâm Thành Nhân lái xe đưa Lưu Họa Y về nhà. Cô ngủ quên trên xe, anh kéo một tấm thảm đắp lên người để cô khỏi lạnh. Phụ nữ trong thai kì cơ thể sẽ nhạy cảm và yếu ớt hơn thường ngày. Về tới biệt thự, lúc xe dừng lại, Lưu Họa Y mơ màng tỉnh giấc, Lâm Thành Nhân không xuống xe mà nói mình có việc muốn ra ngoài. Cô gật đầu, mở cửa xuống xe đi vào trong. Chiếc xe của Lâm Thành Nhân lập tức rời đi. Ngoài ý muốn, Lâm Thành Công lại ở nhà. "Chị dâu, sao lại có mỗi mình chị?” "Ừ, Lâm Thành Nhân có việc phải ra ngoài." Lưu Họa Y mỉm cười với Lâm Thành Công, bỗng nhiên cô nghĩ đến một chuyện. "Anh trai chị đâu? Đã mấy ngày không thấy anh ấy, chị thật sự rất lo lắng." Trên mặt cô hiện lên sự bất an. "Em đã cho người đi tìm, chị cứ yên tâm." Lâm Thành Công an ủi, nhưng chuyện này thật sự có chút kỳ quặc. Trừ khi Lưu Tử Đằng thật sự bị người khác bắt đi, nếu không anh ấy không thể im hơi lặng tiếng biến mất như thế. Huống hồ, một phi công như anh ấy biến mất cũng rất khó hiểu. "Có tin tức gì nhất định phải báo cho chị biết." Lưu Họa Y vẫn lo lắng, cô không thể sống vô tâm như vậy được. Đó là anh trai của cô. "Thật kỳ lạ, sao tự dưng lại biến mất…" Nói một nửa, đột nhiên Lâm Thành Công thốt lên: " Chẳng lẽ là anh trai em?” Lưu Họa Y mở to mắt, một tia hoảng sợ lướt qua. Về sự biến mất của Lưu Tử Đằng, cô đã sớm nghĩ tới có phải Lâm Thành Nhân giở trò quỷ hay không. Rốt cuộc đã không phải một hai lần anh châm chọc cô quá quan tâm đến Lưu Tử Đằng. Hơn nữa mỗi lần Lưu Tử Đằng xuất hiện đều sẽ đi cùng với Lâm Thành Nhân. Mà khi Lưu Tử Đằng biến mất, Lâm Thành Nhân lại bình tĩnh đến không ngờ, không biết đề phòng, lỡ như người đó quay lại thì sao? Nghĩ đến đây, trên trán Lưu Họa Y bắt đầu toát một tầng mồ hôi mỏng. "Nếu là Lâm Thành Nhân, vậy thì anh ấy quá thảm rồi!” Thành phố này lớn như vậy, người duy nhất có thể khống chế Lưu Tử Đằng cũng chỉ có Lâm Thành Nhân. Lưu Tử Đằng cũng không phải không biết thủ đoạn và dã tâm của anh. “Chị đừng nghĩ quá nhiều, bọn em sẽ cố hết sức điều tra chuyện này.” Lâm Thành Công nói. "Lại nói, anh trai em đúng là tàn nhẫn đến đáng sợ, lại còn tàn nhẫn một cách thẳng thắn, tuyệt đối không bao giờ nghe theo người khác." Điểm này, Lưu Họa Y rất đồng cảm, bởi vì người đó quá tàn nhẫn nên mới dễ gây thù chuốc oán đến như vậy. Vấn đề này, cô cảm thấy không nên làm khó Lâm Thành Công. Đều đứng ở góc độ của chính anh trai mình thì có thể điều tra ra cái gì đây? Lưu Họa Y gật đầu, đột nhiên cô nghĩ tới một người. Tiêu Minh Cảnh. Có lẽ Tiêu Minh Cảnh có thể giúp cô điều gì đó. Nói chuyện với Lâm Thành Công xong, tâm trạng Lưu Họa Y có chút không kiềm chế được muốn đi tìm Tiêu Minh Cảnh. Không phải vì muốn gặp anh ta mà là người này thật sự có thể giúp cô. Mạng của cô cùng tất cả những khó khăn trong quá khứ, nếu không có Tiêu Minh Cảnh, đã không có cô ngày hôm nay. "Chị dâu lo lắng à?” "Không có, chị nhớ ra Tiêu Thanh Lạc có thứ muốn đưa chị, đã hẹn trước rồi, chị phải đi ngay bây giờ." Lưu Họa Y nói dối, nhưng cũng vì để xử lý chuyện này. “Hay để em đưa chị đi?” Lâm Thành Công hỏi. "Không cần, chị sẽ đến công ty Hinh Vũ tìm cô ấy." Nói xong, cô liền rời khỏi biệt thự. Tới công ty Hinh Vũ, Lưu Họa Y nhanh chóng tìm đến văn phòng của Tiêu Minh Cảnh, nhưng anh vẫn còn đang họp, chưa hề ra ngoài. "Thưa cô, tôi có thể giúp cô chuyển lời không?” Thư ký mở miệng hỏi khi thấy Lưu Họa Y đã đợi ở đây nửa tiếng. "Không cần, tôi chờ thêm một chút là được." Lòng kiên nhẫn của cô đã nhanh chóng đợi được người kia. Dáng người Tiêu Minh Cảnh thẳng tắp, hơn nữa chân cũng rất dài, mặc một bộ âu phục màu xám, cả người toát lên vẻ khác lạ. Nghiêm trang và cẩn trọng, khác xa bộ dáng trước kia. Lưu Họa Y ngẩn ngơ nhìn, chẳng mấy chốc người đó đã ngày càng tiến gần cô. “Đợi lâu rồi à?” Khóe miệng anh ta khẽ cong lên, gương mặt trở nên rõ ràng. "Không sao, trông anh có vẻ không vui. Anh Minh Cảnh, công ty xảy ra vấn đề sao?” Lưu Họa Y nhìn hai mắt mỏi mệt của Tiêu Minh Cảnh, khẳng định là gần đây quá bận nên anh ta không có thời gian để ngủ. “Ừ, tìm tôi có việc gì?” Tiêu Minh Cảnh cười ngồi xuống, sau đó Lưu Họa Y cũng ngồi xuống. “Một việc rất quan trọng.” Lưu Họa Y có chút ậm ừ mở miệng. Cô không muốn cầu xin bất kì ai, kể cả là Lâm Thành Nhân cô cũng sẽ không cầu xin người đó. Nhưng vì anh trai, cô cần phải từ bỏ nguyên tắc của chính mình. "Nói đi, nếu giúp được thì tôi sẽ giúp.” Tiêu Minh Cảnh không thoái thác chút nào nói. “Là thế này, anh trai Lưu Tử Đằng của tôi mất tích đã lâu, tôi mãi vẫn chưa tìm thấy anh ấy!” Trong lòng Lưu Họa Y vang lên những âm thanh lộp bộp. Giống như có dự cảm xấu. "Vì sao cô không nhờ Lâm Thành Nhân giúp?” Mặc dù đang chất vấn nhưng giọng điệu của Tiêu Minh Cảnh không khiến người ta khó chịu như Lâm Thành Nhân mà lại rất thoải mái. “Ngoại trừ chuyện này.” Lưu Họa Y không muốn giải thích quá nhiều. "Chẳng lẽ cô cho rằng việc anh trai cô mất tích có liên quan đến anh ta?” Đột nhiên ánh mắt Tiêu Minh Cảnh như bị một tầng sương mù bao phủ, khó nhìn ra được rốt cuộc anh ta đang suy nghĩ cái gì. "Tôi không chắc, nhưng anh ấy không thích anh trai tôi. Hai người bọn họ vừa gặp đã muốn choảng nhau, cho nên chuyện này chỉ có thể làm phiền anh Minh Cảnh.” Lưu Họa Y uyển chuyển nói. “Được, tôi giúp cô!” Tiêu Minh Cảnh gọn gàng dứt khoát đáp. “Thật sao? Tốt quá!” Lưu Họa Y cười nói, kích động đến nỗi muốn nhảy dựng lên. Tiêu Minh Cảnh mỉm cười nhìn cô gái trước mắt, bởi vì trên người Lưu Họa Y có một loại ngây thơ chất phác, hơn nữa bản thân lại là một cô gái có vẻ ngoài cực kỳ điềm đạm, cho nên có lúc trông cô như một đứa trẻ. “Tôi nói rồi, chỉ cần khả năng của tôi cho phép, nhất định sẽ giúp cô bằng mọi cách.” Biểu cảm Tiêu Minh Cảnh dứt khoát và kiên định. Có vẻ như chuyện này đã được xác định. "Có manh mối gì để tìm anh trai cô không?” Tiêu Minh Cảnh hỏi. "Phương tiện di chuyển thường ngày của anh ấy là máy bay trực thăng. Ngoài ra, anh ấy có một ngôi nhà ở ven biển, nhưng bây giờ thì không, chỉ còn một căn trên núi. Về sau còn có những căn nhà khác nhưng đều là những nơi tôi chưa đến." Lưu Họa Y đột nhiên nghĩ đến chuyện lúc trước Lâm Thành Nhân từng đánh bom nhà của Lưu Tử Đằng. Vì vậy, thực sự có khả năng là anh. Loại chuyện này liên tục nhắc nhở bản thân cô rằng người kia trong tương lai nhất định sẽ trốn càng xa càng tốt. “Được, tôi sẽ xem xét những manh mối mà cô cung cấp, có điều, những ngày này cô nên nghỉ ngơi thật tốt, đang mang thai mà.” Tiêu Minh Cảnh nhìn sắc trời, cũng đã muộn rồi. “Đúng vậy!” "Tôi đưa cô về." Vừa nói, anh vừa cầm áo khoác sau ghế rồi khoác lên vai. “Không cần đâu!” Lưu Họa Y sợ đụng phải Lâm Thành Nhân, người đàn ông âm hiểm kia nếu như nhìn thấy cô ngồi trong xe Tiêu Minh Cảnh, chỉ sợ lại xảy ra chuyện xui xẻo. “Không cần lo, hiện tại cô đang mang thai, Lâm Thành Nhân dù có nhìn thấy tôi đưa cô về nhà cũng sẽ hiểu thôi. Chẳng lẽ cô còn muốn tự mình trở về?” Tiêu Minh Cảnh hỏi lại. Lưu Họa Y không tìm được lý do từ chối, đành phải chấp nhận. “Vậy đi thôi!” Thời điểm cô đi ra vừa vặn không bắt gặp Lâm Thành Nhân, hiện tại liền cầu nguyện người kia chưa trở về. Nhưng tại sao cô lại sợ anh? Vốn dĩ không có chuyện gì, tại sao phải suy nghĩ nhiều?